SỰ YẾU ĐUỐI CỦA NGƯỜI TU SĨ

Để bước đi trên con đường thánh thiện, trước tiên một người tu sĩ phải nhận ra điểm yếu của chính mình. Khi thừa nhận những hạn chế của mình, chúng ta mở lòng đón nhận ân sủng của Chúa, để Ngài hoạt động trong chúng ta.

Nhận ra điểm yếu của mình là một hành động khiêm nhường. Chúng ta thường bị cám dỗ dựa vào sức mạnh của chính mình, tin rằng mình có khả năng tự mình gánh vác gánh nặng của đời sống tu trì. Tuy nhiên, các thánh dạy chúng ta rằng sức mạnh thực sự đến từ việc đầu hàng Chúa. Như Thánh Phaolô đã nói: “Khi tôi yếu đuối, chính là lúc tôi mạnh mẽ” (2 Cô-rin-tô 12,10). Việc chấp nhận những điểm yếu của mình cho phép chúng ta phụ thuộc nhiều hơn vào ân sủng của Chúa hơn là vào chính mình.

Ngay cả khi là những người được thánh hiến, chúng ta vẫn là con người – phải chịu những cám dỗ, đấu tranh và thất bại. Chúng ta có thể đấu tranh với sự thiếu kiên nhẫn, mất tập trung khi cầu nguyện hoặc những khoảnh khắc nghi ngờ. Chìa khóa không phải là tuyệt vọng mà là xem những đấu tranh này như những cơ hội để phát triển. Điểm yếu của chúng ta nhắc nhở chúng ta rằng chúng ta luôn cần được hoán cải và thanh tẩy.

Khi nhận ra điểm yếu của mình, chúng ta trở nên nhân ái hơn với người khác. Chúng ta học cách không phán xét một cách khắc nghiệt, biết rằng chúng ta cũng mong manh. Hơn nữa, thừa nhận những hạn chế của mình giúp chúng ta chân thành hơn trong mối quan hệ với Chúa. Ngài không mong đợi sự hoàn hảo từ chúng ta mà là một trái tim sẵn sàng được biến đổi.

Một trong những mối nguy hiểm lớn nhất trong đời sống thánh hiến là trở nên nản lòng vì những điểm yếu của mình. Tuy nhiên, lòng thương xót của Chúa luôn lớn hơn những thất bại của chúng ta. Mỗi lần chúng ta vấp ngã, Ngài mời gọi chúng ta đứng dậy với niềm tin mới vào tình yêu của Ngài. Một người tôn giáo khiêm nhường nhận ra điểm yếu của mình và hướng về Chúa sẽ trở thành chứng nhân thực sự của lòng thương xót của Ngài.

Nhận ra điểm yếu của mình không phải là sống trong sự tự thương hại mà là đặt niềm tin của mình vào Chúa. Giống như một đứa trẻ hoàn toàn phụ thuộc vào cha mẹ, chúng ta học cách trông cậy vào Chúa, biết rằng Ngài sẽ nâng đỡ chúng ta khi chúng ta không thể tự bước đi một mình.

Cuối cùng, điểm yếu của chúng ta không phải là trở ngại mà là cánh cửa mà ân sủng của Chúa bước vào. Chúng ta càng chấp nhận sự mong manh của mình, chúng ta càng cho phép Chúa Kitô sống và làm việc trong chúng ta. Vậy thì chúng ta hãy khiêm nhường đón nhận sự yếu đuối của mình, tin tưởng rằng trong tay Chúa, ngay cả sự bất toàn của chúng ta cũng có thể trở thành khí cụ vinh quang của Ngài.

Nt. Giacinta Phạm Nguyễn

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

error: Content is protected !!
All in one