Hôm nay, con xin được chia sẻ một điều rất thao thức trong lòng: đó là về ơn gọi thánh hiến – về tiếng gọi yêu thương của Chúa đang dần trở nên lặng lẽ giữa cuộc sống hôm nay. Một câu hỏi con mang theo trong tim từ lâu: Vì sao ngày càng ít người trẻ chọn con đường dâng hiến? Vì sao tiếng gọi “Hãy theo Thầy” không còn vang vọng mạnh mẽ trong trái tim họ như xưa?

1. Tiếng gọi của Chúa giữa muôn tiếng ồn
Chúng ta đang sống trong một thế giới ngập tràn tiếng ồn – tiếng gọi của mạng xã hội, của vật chất, của thành công, của những ham muốn và đam mê chóng qua. Giữa những tiếng gọi đó, tiếng mời gọi dịu dàng của Chúa Giêsu trở nên bé nhỏ, đôi khi lạc lõng. Một người trẻ chia sẻ: “Con muốn theo Chúa, nhưng con không nghe rõ tiếng Ngài giữa bao điều cuốn hút của đời sống hiện đại.”
Phải chăng người trẻ không còn muốn dâng hiến? Con tin là không. Nhưng họ đang thiếu cơ hội để lắng nghe. Họ đang cần sự đồng hành, cần những gương sáng, cần những người sống đời thánh hiến biết nói về Chúa bằng cả đời sống của mình.

2. Gia đình – chiếc nôi của ơn gọi – đang bị lung lay
Quý phụ huynh thân mến, con xin phép được nói điều này với tất cả lòng kính trọng và yêu thương: rất nhiều ơn gọi hôm nay bị đánh mất không phải vì Chúa không gọi, mà vì cha mẹ không dám để con mình đáp lời.
Khi con nói: “Mẹ ơi, con muốn đi tu”, thì không ít lần, câu trả lời là: “Con đi tu rồi ai lo cho mẹ? Đi tu cực lắm con ơi! Thôi học xong rồi kiếm việc, lập gia đình như người ta…”
Chúa ban con cái cho chúng ta không chỉ để giữ lại mà còn để dâng lên. Nếu con đường tu trì là thánh ý Chúa dành cho con mình, thì có gì quý hơn khi dâng con cho Đấng đã tạo dựng và yêu thương nó hơn cả chúng ta?
Một người mẹ thánh thiện từng nói: “Tôi không mất con khi nó đi tu. Tôi được cả một dòng tu cầu nguyện cho tôi mỗi ngày.” Câu nói ấy đủ sức đánh thức cả một thế hệ cha mẹ hôm nay.

3. Chúng ta – những người tu sĩ – có còn hấp dẫn không?

Anh chị em sống đời thánh hiến thân mến, tôi xin tự hỏi chính mình và mời anh chị em cùng suy ngẫm: đời sống của chúng ta hôm nay có còn đủ sức thu hút? Có còn tỏa sáng niềm vui? Có còn làm cho người trẻ khao khát?
Nếu người trẻ chỉ nhìn thấy một cộng đoàn đầy căng thẳng, thiếu tình huynh đệ, sống hình thức và thiếu lửa cầu nguyện, thì làm sao họ có thể khao khát trở thành một phần của đời sống ấy?
Ơn gọi không chỉ đến từ lý tưởng, mà còn đến từ những chứng nhân. Thế giới không thiếu lý thuyết. Thế giới cần chứng nhân. Và người trẻ hôm nay không đi tìm một lý do để dâng hiến – họ đi tìm một cuộc sống đáng sống.

4. Làm sao để ơn gọi được phục hồi?
Chúng ta cần bắt đầu từ những điều nhỏ:
+ Hãy xây dựng những gia đình cầu nguyện.
+ Hãy khích lệ con em mình sống quảng đại, sẵn sàng hỏi Chúa: “Con phải làm gì để đáp trả tình yêu Chúa dành cho con?”
+ Hãy mở ra những không gian để người trẻ được lắng nghe, được hỏi, được khám phá, và được thử bước theo tiếng gọi.
Và quan trọng hơn hết, những người sống đời dâng hiến hãy luôn là ánh sáng, là men, là muối. Đừng để đời sống của chúng ta trở nên “nhạt” trong mắt người trẻ.

Vì thế, ơn gọi thánh hiến không phải là chuyện của quá khứ. Chúa vẫn gọi hôm nay. Nhưng Ngài cần những con người biết lắng nghe và sẵn sàng đáp lại. Ước gì mỗi người trẻ dám thưa với Chúa: “Lạy Chúa, này con đây.” Và ước gì mỗi gia đình dám thưa với Chúa: “Chúng con xin dâng con cái chúng con cho Ngài.”
Xin cho ơn gọi thánh hiến không chỉ là một chọn lựa, mà là một lời đáp trả tình yêu sâu xa. Xin cho mỗi người chúng ta – dù ở bậc sống nào – trở thành người góp phần làm cho tiếng gọi ấy vang vọng trở lại trong Giáo Hội hôm nay.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

error: Content is protected !!
All in one